Truyện Lưu manh đi lấy vợ Chương 6. Rating: 4.3 /5. From 17 votes. Trần Khai Đức tức đen cả mặt. Vu Kính Đình nhấc cái xẻng đang cắm ở một bên lên ném vào tấm kính. Tiếng hét của Liễu Lạp Mai vang vọng khắp khoảng sân nhỏ. Mảnh thủy tinh rơi vụn đầy đất. "Ra ngoài! a. Thằng Cường đâm lút cán thật mạnh vào lồn cô Hà, giữ nguyên trạng thái đó và ưỡn lên, con cặc thằng Cường bắt đầu phóng tinh xối xả vào tử cung cô. Cảm giác như trút hết gánh nặng, thằng Cường rút ra cặc ra và ngồi lên lưng cô Hà. - Ây da… ê Huy, tao nghĩ Cưng chiều cô vợ nhỏ nham hiểm là một bộ truyện ngôn tình xoay quanh hai nhân vật chàng tổng tài Nam Cung Tuyệt và đại tiểu thư Phong Thiển Tịch. Một đêm trên du thuyền Phong Thiển Tịch bị Nam Cung Tuyệt vào nhầm phòng và đã lấy đi đêm đầu tiên của cô. khóa kéo khai Có một sự việc thương tâm xảy ra, khiến Lucy bỏ trốn, tàn sát nhiều người hơn và ngày càng bị loạn thần kinh. Độ tâm thần của nhân vật này thật sự rất đáng sợ. 3. Sonozaki Shion (Higurashi no Naku Koro Ni) Tuy bị điên nhưng Shion rất thông minh. Trượt dài trong những tháng ngày chỉ biết đến thuốc lắc, trong số những người bạn nghiện, đã không ít người vì dùng thuốc lắc quá nhiều đến độ bị điên cash. Dựa trên tình hình thì có lẽ là bị sợ nghĩ đến điều gì đó, cô quay đầu lại nhìn về hướng Cư Hàn Lâm, quả nhiên là anh đang cố gắng kiềm chế không nhìn xuống dưới đất, anh cũng bị bệnh sợ máu. Cô liền nhanh chóng dịch người về phía trước, chắn ngay ở chỗ vũng máu kia, như thế này thì Cư Hàn Lâm cho dù không cẩn thận cũng sẽ không nhìn thấy nhiên Cư Hàn Lâm nhận ra điều phụ nữ nằm trên mặt đất hiển nhiên có chút lo lắng “Các người đừng tưởng kéo được nhiều người tới thì tôi sẽ sợ, tôi nói cho các người biết, nếu không đền tiền cho tôi, tôi liền đi kiện các người. Tôi là người bị hại! Các người chắc chắn sẽ phải đền rất nhiều tiền.”Joseph rõ ràng là có chút lo lắng, thật ra đối mặt với chuyện công việc, hắn vẫn có thể bình tĩnh vững như núi Thái Sơn, nhưng đây là một tai nạn an toàn, có lẽ bọn họ cũng không chắc rằng người mình có thực sự là đâm trúng người ta hay không.“Trong trường hợp này, chúng ta phải xem xét máy quay giám sát ở đây.” Lạc Cẩn Thi chỉ không muốn những người này lợi dụng sơ hở, dù sao ở đây cũng có một cửa hàng tráng miệng, bên ngoài có thể sẽ được lắp máy quay giám sát, quay được đến phía đường có lẽ cũng không phải là chuyện nữa đây có thể là một vụ va chạm ăn vạ thường là trước khi xem xét máy quay giám sát, thì vết thương nên được kiểm tra trước, cô bước tới, ngồi xổm xuống nhìn vết máu trên cánh tay của người phụ nữ“Bên trong có bị thương không ạ? Vậy thì chị có thể cho chúng tôi kiểm tra vết thương một chút được không? Nếu như chị thực sự bị thương thì chúng tôi sẽ giải quyết thỏa đáng, tuyệt đối không trốn tránh trách nhiệm.”“Các người, các người cho rằng tôi là đang diễn trò ăn vạ sao sao? Thật đúng là nực cười!” Sau đó nữ nhân chậm rãi đứng lên, vẻ mặt có chút vô lý “Tôi nói cho các anh chị biết, các người nếu không đền tiền thì tôi sẽ đi kiện hết các người. Bớt nói những câu kiểu muốn xem vết thương hay là xem máy quay giám sát đi. Các người, các người cứ đợi đấy.”Vừa nói người phụ này vừa trừng mắt nhìn Lạc Cẩn Thi và Cư Hàn Lâm rồi bỏ lo lắng bước đến bên Cư Hàn Lâm “Anh Cư, chuyện này…”Lạc Cẩn Thi mỉm cười “Mọi người yên tâm, cô ta đã chạy rồi, đây vốn dĩ là đang ăn vạ thôi, đừng lo lắng, hơn nữa cô ta không bị thương, còn có máy quay giám sát ở đây mà.”. ngôn tình sủngCharles bán tín bán nghi quay đầu lại đi chăm sóc Joseph, Lạc Cẩn Thiển kéo Cư Hàn Lâm ra khỏi vũng máu, hỏi nhỏ “Không sao chứ, anh có muốn uống chút nước không? Hay ăn chút gì đó nhé?”Cô ấy chưa từng chăm sóc bệnh nhân bị bệnh sợ máu nên không biết phải làm thế nào Hàn Lâm chỉ lắc đầu, đáp “Đừng lo lắng, anh không sao đâu.” Tuy nhiên môi anh hơi tái và sắc mặt cũng không được tốt lắm, nhưng sự kiên định trong mắt vẫn luôn hiện hữu.“Anh Joseph, chúng ta hãy về khách sạn và nghỉ ngơi trước. Tôi đề nghị anh ở lại thêm hai ngày và nghỉ ngơi nhiều hơn. Sau cùng, tìm hiểu một thành phố không phải là chuyện đơn giản. Hơn nữa, nếu anh muốn chúng tôi đến thì lúc nào cũng có thể liên lạc.”Cư Hàn Lâm nói, khuôn mặt của anh đã trở lại vẻ thản nhiên và mang theo nụ cười cũ, nhưng nếu như quan sát kỹ hơn thì vẫn sẽ thấy có một vài phần mệt mỏi. Joseph không nói gì, nhưng Charles đã dìu anh ta lên xe, và nhóm năm người cứ thế rời khỏi cửa hàng đồ tráng miệng, họ sẽ quay trở về khách họ rời đi, Cư Hàn Lâm thở phào nhẹ nhõm nói “Không ngờ lại có thể xảy ra chuyện như vậy, không biết có ảnh hưởng gì không nữa.” Dù sao đây là lần đầu tiên phía bên kia đến Thanh Hoa, nếu biết như thế này anh đã sớm phái người đi theo rồi.“Đừng lo lắng.” Lạc Cẩn Thiển chạm vào cánh tay của anh, sau đó buông thật bất ngờ Cư Hàn Lâm lại nhanh chóng nắm lấy bàn tay đã định rút lui của cô “Nụ hôn của chúng ta còn chưa kết thúc.” Không đợi phản ứng của cô, anh đã chặn môi đứng cô lại. Trong buổi sáng ánh nắng vàng rực rỡ ngập tràn, nụ hôn này dường như tượng trưng cho một ngày đẹp Dịch Tuấn Tuấn vẫn là có chút lo lắng, rốt cuộc không biết xứ lý kết quả. Lạc Cẩn Thi cúi đầu trở lại phòng làm việc và đối với việc đứng trước bao nhiều người mà hôn nhau, cô cũng đã nhìn thấy nhiều rồi nhưng cô từng làm chuyện đó. Tuy nhiên, vừa nãy cô đã làm rồi.“Không sao, chỉ là một vụ ăn vạ mà thôi. Mọi chuyện đã được giải quyết.” Cư Hàn Lâm nói, nhưng ánh mắt lại nhìn theo bóng lưng Lạc Cẩn Thi rời đi. “Lập tức sẽ bố trí một vài người để bảo vệ an toàn cho ngài Joseph. Đừng có để xảy ra bất cứ một vấn đề nào nữa trong hai ngày tới.”Nói xong, anh lại nhìn về hướng phòng làm việc của Lạc Cẩn Thi “Đợi nắm chắc được dự án này, giúp tôi chuẩn bị một bữa tiệc, coi như để ăn mừng.” Tuy nói như vậy nhưng trong đầu anh lại đã nảy sinh ra một ý tưởng trên ghế ở văn phòng mình, cuối cùng Lạc Cẩn Thi cũng cảm thấy nhẹ nhõm, tưởng rằng mọi chuyện đã ổn, nhưng nụ hôn vừa rồi khiến tim cô đập thình thịch rồi như muốn nhảy cả ra lời của Cư Hàn Lâm cứ hiện lên trong tâm trí cô lúc này Chúng tôi sẽ đính hôn, rồi kết hôn và chung sống đến trọn nói chuyện, anh từ chưa bao giờ chân thành, chưa bao giờ dịu dàng lại thu hết vào nụ cười khi ấy, nó lại càng khiến người ta chìm đắm không dứt hơn hàng nghìn hàng vạn dường như đang bị chìm trong một vũng bùn lầy mà không thể thoát ra đến đây, khuôn mặt cô liền nóng bừng như lửa hai ngày tiếp theo, không có gì xảy ra cho đến khi đối tác người Pháp rời đồng không bị ảnh hưởng bởi sự cố va chạm kia, việc ký kết diễn ra suôn sẻ, bước tiếp theo là chờ bắt đầu công việc trong cuối năm Hàn Lâm yêu cầu Lâm Dịch Tuấn Tuấn thông báo với mọi người rằng nếu dự án này thành công tốt đẹp thì sẽ tổ chức một bữa tiệc ăn mừng hoành tráng, và mọi người sẽ được nhận phần thưởng xứng đáng cho thành quả lao động của mình, vì vậy ai nấy đều rất có động lực làm vậy tất những nhân viên trong công ty, không chỉ những người phụ trách dự án này đang làm việc chăm chỉ hơn, mà cả các bộ phận khác và những người khác cũng đang cố gắng tăng ca làm việc vì Cư Hàn Lâm nói rằng, tiền thưởng không chỉ dành cho mỗi dự án bộ bộ phận thư ký cũng đã không còn thời gian để nói chuyện phiếm nữa, có rất nhiều người đến làm việc đầu tiên là cúi đầu vào công việc mà không chút lười biếng, có lẽ đây chính là sức mạnh của đồng cả buổi sáng làm việc mệt mỏi, Lạc Cẩn Thiển ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, nhưng tình cờ nhìn thấy cánh cửa, tuy rằng lúc này cửa đã đóng bị đóng chặt, nhưng trong đầu cô đột nhiên lại nhớ đến chuyện xảy ra ngày hôm tim cô theo đó mà tăng nhanh, cô có thể nghe rõ tiếng đập thình thịch. Đúng lúc này bên ngoài rộn ràng hẳn lên, có lẽ là sau khi hoàn thành được công việc cả sáng thì đã đến giờ nghỉ trưa, mọi người đều nhanh chóng đi ăn cơm và thư giãn một làm việc căng thẳng nên hôm nay cô quyết định đi ăn ở căng tin, bình thường cô chủ yếu ăn ở văn Dịch Tuấn vội vàng đi tới thang máy, trong tay cầm một ít tài liệu có lẽ là để đưa cho bộ phận bên dưới, lúc đi ngang qua phòng thư ký muốn gọi Đỗ Tương Dao đi cùng, nhưng lại nhìn thấy một mình Mục Đình Trương đang ngồi ở bên thường thì những ngày này cô ta đều đi ăn ở bên ngoài. Đẩy cửa bước vào, Lâm Dịch Tuấn càng thấy lạ, Mục Đình Tương cúi đầu, tóc tai bù xù, trên cằm còn đeo khẩu trang, trông rất hốc chuyện gì đang xảy ra vậy?“Đình Tương?” Lạc Cẩn Thi hét lên, làm cho Mục Đình Tương hơi bối rối, nhưng sau khi nhìn thấy cô ta, cô đã yên tâm thở phào “Cậu bị sao vậy? Cơ thể có chỗ nào không khỏe sao?”Mục Đình Tương cười đến thất thần “Không, chỉ là, cậu thấy đấy… Vết sẹo trên mặt này của tớ là do dị ứng mỹ phẩm.” Vừa nói cô ta vừa vén tóc mái lên trán, phát hiện có một lớp mụn đỏ dày đặc, tuy dấu vết cũng không lớn, nhưng nhìn như vậy cũng hơi đáng sợ.“Có chuyện gì vậy?” Lạc Cẩn Thi thực sự muốn hỏi khi Mục Đình Tương đầu đuôi câu chuyện, nhưng nhìn thấy vẻ mặt không vui của Mục Đình Tương, có lẽ là cô ta không muốn nhắc đến. Mục Đình Tương trở nên im lặng và lại cầm đũa lên “Ngồi xuống ăn với tôi đi. Dù sao tôi cũng đã gọi nhiều món rồi.” Sau đó, cô ấy ra hiệu chỉ sang vị trí đối diện “Vừa ăn vừa nói chuyện.”Lạc Cẩn Thiển chậm rãi ngồi xuống, cầm lấy đôi đũa đưa qua “Có muốn đi bệnh viện không? Dạo này nếu không thể trang điểm thì cậu nên đi đến bệnh viện khám thì sẽ tốt hơn.”Rõ ràng đây là mặt mộc của cô Đình Tương lắc đầu cười “Không cần đâu, cái bệnh cũ này của tớ mỗi năm sẽ phát bệnh một lần. Vết sẹo này khi còn bé bị bỏng nên bây giờ không khỏi được.”Khi còn bé đã bị bỏng… Lạc Cẩn Thi cảm thấy trong lòng không được thoải mái, nhỏ như vậy, mà lại bị thương đến tận trán, suýt chút nữa là chạm đến mắt, có lẽ từ nhỏ đến lớn cô ta cũng từng chịu không ít khổ vì cô nhớ rằng khi cô đi cùng Cao Mạn Ngọc đến trường khi cô còn nhỏ, có một cậu bé có vết sẹo trên mặt, cậu ấy đã bị đuổi đánh và đánh đập, sau đó không ai muốn chơi với cậu. Chỉ sau chưa đầy nửa năm, cậu bé ấy đã chuyển sang trường là cô không biết liệu Mục Đình Tương có bị tổn hại gì khi còn nhỏ hay không.“Tại sao cậu lại nhìn tớ với ánh mắt đầy thương cảm như vậy?” Mục Đình Tương mỉm cười, bỏ một miếng sushi vào miệng “Thật ra, có lẽ cậu không nghĩ rằng tớ thật ra là trẻ mồ côi”.Đôi đũa của Lạc Cẩn Thi khựng lại trong không khí, cô không ngờ rằng Mục Đình Tương cũng sẽ có xuất thân giống như mình.“Tớ chưa bao giờ nói với ai về vấn đề này. Tớ hy vọng cậu sẽ không nói điều đó cho ai hết.” Nói xong, cô ta liền chớp mắt một cách tinh Cẩn Thi nhàn nhạt gật đầu, mím môi, rốt cuộc không nói ra được điều mà bản thân muốn nói “Đừng lo lắng, tớ nhất định sẽ không nói, nhưng cậu làm sao lại bị dị ứng trên mặt? Tớ từng dùng một khóa điều trị, hiệu quả cũng rất tốt, cậu có muốn thử không?”Mục Đình Tương lắc đầu “Bao nhiêu năm qua, mỹ phẩm, thuốc thang trị liệu, rồi đồ linh tinh loạn cào cào, những thứ như vậy tớ đều đã dùng quá nhiều rồi. Thực ra, chỉ cần làm việc và nghỉ ngơi đều đặn, không ăn uống tùy tiện, chỉ mất mấy ngày là sẽ khỏi thôi, hoàn toàn không phải làm gì phiền phức. Chỉ là mấy ngày này cực khổ cho cậu khi phải nhìn thấy khuôn mặt này của tớ thôi.”Dù không trang điểm nhưng khi Mục Đình Tương tự bật cười thì đôi mắt của cô vẫn sáng lấp lánh và vô cùng ngọt khi ăn trưa đơn giản, uống một chút nước, cô ta lại đeo khẩu trang và chỉnh lại tóc mái, thế này thì quả thật là không thể nhìn thấy dấu vết trên trán và cả một vết sẹo nhỏ ở dưới cằm kia chuyện sẽ diễn ra như thế này trong vài ngày, khá là khó chịu, nhưng may mắn thay, đó là vào mùa khi hai người ăn xong, nói chuyện một lúc, trong khoảng thời gian đó có người lần lượt đi vào, Lạc Cẩn Thi đành phải chào hỏi rồi trở về phòng làm việc của đẩy cửa vào, liền thấy Cư Hàn Lâm vẻ mặt vô cùng bình tĩnh đang dựa vào sô pha, càng tiến lại gần thì càng thấy rõ hộp cơm cách nhiệt được đặt ngay ngắn rồi xếp sang một bên trên là… anh đã cất công đặc biệt dành thời gian đi đến đây để mang đồ ăn cho mình sao?“Anh, anh đến đây lâu chưa?” Lạc Cẩn Thi ngượng ngùng nói trong khi bước đến chỗ anh, nhưng cô không ngờ rằng Cư Hàn Lâm sẽ đặc biệt chuẩn bị trước để mang đồ ăn đến cho lúc này vẫn có thể nhìn thấy những giọt nước trong hộp cơm, có vẻ như nó đã được để rất Hàn Lâm ngẩng đầu lên, lần đầu tiên đối diện với cô bằng một khuôn mặt không hề có nụ cười “Chưa lâu, em đã ăn trưa chưa?” Anh gác đôi chân dài của mình lại, chỉ nghiêng đầu nhìn Cẩn Thi cảm thấy mình đã làm sai chuyện gì đó nên nói năng cũng rất nhẹ nhàng, hơn nữa nhìn tình hình này, có lẽ anh cũng chưa ăn cơm. “Không thích à?” Đột nhiên anh lên tiếng hỏi.“Hả, không phải không phải.” Tô Phương Dung nhanh chóng phủ nhận, làm sao cô lại không thích một viên kim cương lớn như vậy đây chỉ là dụng cụ chỉ để diễn kịch thì thật sự quá lãng phí rồi.“Vậy mau đeo vào đi” Bị con ngươi đen nhánh mang theo vẻ trâm tĩnh không chút gợn sóng của Tân Lệ Phong nhìn thẳng vào mắt, tạo thành một loại áp lực vô hình đối với một số người, cho dù người ta có tức giận hay không thì phong thái uy nghiêm cũng không hề suy Phương Dung cúi đầu nhìn chiếc nhẫn trong tay, sau một hồi đấu tranh tư tưởng thì cuối cùng vẫn lấy nhẫn cẩn thận đeo vào ngón áp út của tay trái. Có hơi bất ngờ vì chiếc nhẫn này có vừa khít tay cô một cách hoàn hảo, cô nhìn anh đầy nghi sao anh có thể biết chính xác kích thước ngón tay của cô chứ?Anh liếc nhìn chiếc nhẫn trên ngón tay cô một cái, chiếc nhẫn đó không quá câu kỳ nhưng khi được đính thêm viên kim cương thì thật sự đẹp đến loá mắt. Anh đã đúng, kiểu dáng này rất hợp với cô.“Không còn gì nữa thì ra ngoài đi” Tần Lệ Phong lại tiếp tục làm việc, giống như không muốn phải lãng phí bất kỳ giây phút nào lên người của cô Phương Dung đáp lại một tiếng vừa chuẩn bị đi ra ngoài thì đột nhiên nghĩ đến chuyện gì đó, cô quay đầu do dự hỏi “Cái này… thật sự sẽ cho tôi sao?”“Ừm” Anh thản nhiên lên tiếng.“Nếu… tôi chỉ nói nếu như thôi… nếu tôi làm mất thì có phải bồi thường không?”Nghe cô nói vậy, Tần Lệ Phong lại ngước mắt lên nhưng không hề có ý định trả lời mà thay vào đó là hỏi ngược lại “Cô sẽ làm mất nhẫn kết hôn của mình sao?”Tô Phương Dung ngẩn người theo bản năng lắc nhướng mày nói “Vậy còn vấn đề gì không?”“… Không còn nữa” Tô Phương Dung ra khỏi phòng với vẻ mặt bồn chồn lo sợ, đưa tay phải che chở cho tay trái cứ như đang đeo một quả bom hẹn giờ, rất sợ sẽ làm mất thứ ở trên lại văn phòng từ tầng hai mươi chín, mới vừa vào cửa đã bị một bó hoa hồng làm cho giật mình.“Tô Phương Dung, gả cho tôi nhé?” Triệu Gia Khiêm nhìn cô với ánh mắt đầy chân thành “Tôi biết tôi làm thế này có hơi đường đột, nhưng một khi đã nhận định rằng mình thích em thì cả đời này tôi sẽ không thích bất kỳ người nào khác yêu là một thứ tình cảm rất thiêng liêng, tôi muốn gắn bó trọn đời với người mình thích nên ngoài việc kết hôn thì tôi không còn nghĩ ra cách làm nào tốt hơn nữa… Vậy nên… đồng ý gả cho tôi được không?”Trong văn phòng vang lên âm thanh cảm động của một vài đồng nghiệp Phú Quý thì làm ra vẻ mình sắp ói tới nơi, giọng điệu không lớn không nhỏ nói Anh vẫn cho rằng chỉ dùng vài lời ngon tiếng ngọt là có thể rước phụ nữ thời nay về nhà sao?”Triệu Gia Khiêm nghe vậy thì lập tức đáp trả “Tuy hiện tại tôi không thể dành cho em mọi thứ mà em muốn, nhưng tôi tin chỉ cần chúng ta yêu nhau thật lòng cùng nhau tạo ra một tương lai đầy hạnh phúc thì sẽ càng ý nghĩa hơn rất nhiều.”Phú Quý trợn mắt không muốn nhiều lời, đối với loại đàn ông chỉ biết nói đến tình yêu để che đi sự yếu kém của mình thì anh ta vô cùng xem Phương Dung nhìn bó hoa đỏ rực trước mặt lại nhìn người đang cầm hoa, cô khẽ nhíu mày kéo anh ta ra khỏi văn mắt Triệu Gia Khiêm sáng ngời, anh ta không ngờ cô sẽ kích động đến mức không màng đến hình tượng mà lôi kéo mình ra khỏi ra màn cầu hôn mà anh ta dày công chuẩn bị quả nhiên không uổng phí mà, cuối cùng anh ta cũng khiến cô rung động khỏi văn phòng, sau khi tìm một chỗ yên tĩnh trên hành lang thì Tô Phương Dung mới buông tay Triệu Gia Khiêm ra, quay đầu lại nhìn anh ta nghiêm túc nói “Triệu Gia Khiêm, tôi rất cảm kích tình cảm mà anh dành cho tôi, nhưng tôi thật sự không thể đồng ý gảcho anh được”Lời khẳng định của cô khiến cho Triệu Gia Khiêm đang lâng lâng trên thiên đường đột nhiên rơi xuống địa ngục, lộ ra biểu cảm không thể chấp nhận được mà chất vấn cô với giọng điệu đầy đau khổ “Vì sao chứ? Nếu em có lo lắng gì thì cứ việc nói cho tôi biết.”Không đợi Tô Phương Dung lên tiếng anh ta đã nắm chặt hai tay cô, còn nói như thật “Tôi đã suy nghĩ rất kỹ rồi, tôi thật sự rất thích em, cho dù… em đã từng kết hôn thì tôi vẫn sẽ chấp nhận”“ Đối với tình yêu cao thượng mà anh ta nói, có thể lùi đến bước này thì trừ tình yêu chân thành ra thì anh ta không còn cách giải thích nào khác.“Triệu Gia Khiêm” Tô Phương Dung gạt tay anh ta ra muốn nói rõ hết một lần để anh ta không tiếp tục hiểu lầm nữa “Tôi nói tôi đã kết hôn rồi, đây là sự thật, hơn nữa trước mắt cũng không có ý định ly hôn, vì vậy làm ơn đừng đặt tình cảm của mình lên người tôi nữa. Huống chỉ chúng ta còn ở cùng một bộ phận, vẫn nên giữ mối quan hệ đồng nghiệp bình thường thì hơn.”Triệu Gia Khiêm sững sờ lùi lại rồi lắc đầu, xem ra đã bị kích động không hề nhẹ “Tôi đã thổ lộ đến mức này rồi mà em vẫn có thể đối xử tàn nhẫn với tôi đến thế sao? Tôi thích em như vậy, em là mối tình đầu tiên và cũng là duy nhất của tôi, tôi muốn cưới em về làm vợ…”Tô Phương Dung đau đầu xoa xoa thái dương nói “Tình yêu phải xuất phát từ hai phía thì mới hạnh phúc được.”Triệu Gia Khiêm lại không hiểu “Vì sao em lại không thích tôi?”Nhìn vẻ mặt anh ta giống như mình không thích anh ta là chuyện khó hiểu lắm vậy, Tô Phương Dung bật cười thành tiếng “Anh rất tốt, nhưng rất tiếc lại không phải là mẫu người tôi thích. Đó không phải lỗi của anh, mà là do tôi không biết trân trọng mà thôi”Cô không muốn nói thêm nên mỉm cười lịch sự với anh ta rồi trở về văn phòng, nhưng Triệu Gia Khiêm lại giữ chặt tay cô chua xót cầu xin “Tô Phương Dung, em có thể suy nghĩ lại được không? Em có yêu cầu gì đối với tôi thì cứ việc nói rai Tô Phương Dung nhíu mày dùng sức hất tay anh ta ra “Xin lỗi… chúng ta không thể nào đâu…”“Em đừng độc đoán như vậy mà, ngay cả một cơ hội em cũng không muốn thử sao? Em làm vậy không những là không công bằng với tôi mà với cả bản thân em nữa đấy, em làm sao dám chắc mình sẽ không thích tôi chứ?”Triệu Gia Khiêm giống như đã bước vào vòng luẩn quẩn, anh ta cho rằng đây chính là định mệnh, cô từ chối anh ta là vì không chø mình một cơ hội mà Phương Dung bị anh ta bám riết cũng có chút nóng nảy, cố hết sức hất tay anh ta ra “Triệu Gia Khiêm, tôi chỉ nói một lần cuối cùng, tôi đã kết hôn cũng đã có chồng rồi cho nên không thể nào đáp lại tình cảm của anh được.”Triệu Gia Khiêm đứng ở tại chỗ ngơ ngác nhìn cô chạy đi, bởi vì câu trả lời lạnh lùng vô cảm của cô đã khiến trái tim anh ta tổn thương Phương Dung chạy về văn phòng bỏ qua ánh mắt săm soi của người khác mà trực tiếp trở lại chỗ Quý đi tới “Giải quyết xong rồi?”Cô gật đầu, mặc dù quá trình cũng khá vất mở điện thoại lấy ra một ít đồ dùng văn phòng, đột nhiên Phú Quý hét một tiếng chói tay năm lấy tay cô, nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn kim cương trên ngón áp út của cô kích động nói “Harry Winson!”Ngay lập tức, gần như tất cả những đồng nghiệp nữ có mặt ở đây đều dán mắt vào chiếc nhẫn trên tay Tô Phương Dung “Anh có chắc không đấy?”“Thật sự là Harry Winson sao?”Phú Quý trợn mắt xem thường người vừa hỏi “Đây là nhấn hiệu tôi thích nhất thì làm sao có thể nhận nhầm chứ?”€ó một người hỏi “Tô Phương Dung, chiếc nhãn này là của chồng cô tặng cho cô sao?”Tô Phương Dung cắn răng gật Tần Lệ Phong đã nói muốn bù đắp cho cô thì cứ tạm thời dùng nó để qua chuyện đi, chắc cũng không quá đáng đâu.“Oat Chiếc này có giá bao nhiêu thế?”Mặc dù nhà họ Quý cũng là một gia đình giàu có, nhưng suốt một năm Tô Phương Dung ở đó đều dồn toàn bộ tinh thần và sức lực để săn sóc cho Quý Bình Long nên cơ bản cũng không chú ý tới hàng hiệu gì, cả Harry Winson là gì cũng không biết chứ đừng nói là giá cả. Nhưng từ phản ứng của bọn họ chắc giá của nó cũng không hề rẻ Quý cười đắc ý nói “Một viên kim cương lớn như vậy ít nhất cũng phải ba tỷ trở lên mới mong sờ tới được.”“Ba… ba tỷ?”Nghe mọi người ồ lên thì Tô Phương Dung cũng hết sức sửng một chiếc nhẫn mà đắc vậy sao?Lập tức xung quanh đều vang âm thanh đầy hâm mộ “Tô Phương Dung, chồng cô làm nghề gì vậy? Giàu thật đó” “Đúng vậy, bình thường thấy cô rất… tiết kiệm, không ngờ lại lấy được một ông chồng giàu có như vậy, đúng là nhìn không ra mà.”Tô Phương Dung không biết trả lời như thế nào chỉ đành ngượng ngùng mỉm cười. Ngay cả những đồng nghiệp ngày thường không hay nói chuyện cũng trở nên vô cùng nhiệt này Triệu Gia Khiêm đang ủ rũ bước vào, vừa nhìn qua đây đã nghe bọn họ nói Tô Phương Dung lấy được một người đàn ông giàu có thì ánh mắt dần dần trở nên ảm đạm. Anh ta lặng lẽ trở về chỗ ngồi của mình, trầm mặc giống như chưa từng xảy ra chuyện gì đốc Ngôn bước vào thấy mọi người đang ồn ào thì lập tức nói “Không cần làm việc nữa sao?”Mọi người nghe vậy thì nhanh chóng tản ra nên Tô Phương Dung mới có thể hô hấp trở lại, phản ứng đầu tiên của cô là tháo quả bom hẹn giờ trên tay tỷ lận đó, ngộ nhỡ có xảy ra sơ xuất gì thì cô không thể bồi thường nổi kỳ lạ là chiếc nhẫn này giống như dính chặt vào ngón tay, cho dù có dùng sức thế không tháo ra Quý nhìn cô “Cô đừng tốn công vô ích nữa, đồ của Harry Winson thì không thể tháo nó ra được đâu.”Ngón tay Tô Phương Dung đã đỏ lên nhưng vẫn không thể tháo chiếc nhẫn xuống được, cuối cùng chỉ đành từ khi giao việc cho các đồng nghiệp khác thì giám đốc Ngôn đi đến trước mặt Tô Phương Dung nói; “Tô Phương Dung, cô phải đi một chuyến đến Duyệt Lai để gửi bảng báo giá mà chúng ta làm dựa theo điều kiện bên kia cung cấp, lắng nghe ý kiến của bọn họ rồi trở về báo lại cho tôi.”“Vâng” Không thể lãng phí thời gian vì chiếc nhẫn này được, Tô Phương Dung nhanh chóng đi theo giám đốc Ngôn lấy bảng báo giá sau đó đi đến Duyệt tìm chủ quản của bộ phận có liên quan để giao bảng báo giá cho đối phương thì lại bị từ chối, họ nói toàn bộ hạng mục hợp tác lần này đều do tổng giám đốc trực tiếp quyết định. Hay nói cách khác, bảng báo giá này phải cho anh ta xem qua mới Phương Dung bất đắc dĩ đành đi tìm Quý Bình Long, đã đứng trước cửa phòng nhưng cứ chần chờ mãi mới gõ khi nghe bên trong đáp lại cô mới nhẹ nhàng đẩy cửa đi vào.“Tổng giám đốc Quý.’ Cô đứng ở phía đối diện mà nhìn anh ta, vẫn cảm nhận được khoảng cách giữa hai Bình Long không ngẩng đầu chỉ thản nhiên nói “Có việc gì?”Tô Phương Dung đặt bảng báo giá lên bàn “Đây là bảng báo giá mà chúng tôi căn cứ vào điều kiện mà các anh cung cấp.”Quý Bình Long nghe vậy thì cầm lên xem “Có thể giảm thêm một chút nữa không?”“Đây đã là mức giá thấp nhất mà chúng tôi có thể làm được rồi”Sau khi Quý Bình Long lướt qua một lượt thì khẽ đặt lại trên bàn “Giá thành quá cao sẽ tạo áp lực cho cả hai bên, có thể cắt giảm thì hãy cố gắng giảm xuống đi”“Được, tôi hiểu rồi.”Lúc Tô Phương Dung lấy lại bảng báo giá trên bàn thì đôi mắt khép hờ của Quý Bình Long nhìn thoáng qua chiếc nhãn kim cương trên tay nhìn gắt gao này có thể mơ hồ nghe được tiếng hít thở nặng ta ngước mắt lên nhìn Tô Phương Dung “Cô kết hôn rồi?”Tô Phương Dung theo bản năng ngẩn người một lúc mới phát hiện anh ta đang nhìn chằm chằm vào chiếc nhãn trên tay mình mới phản ứng lại “Tôi…”“Được rồi.” Đột nhiên Quý Bình Long lên tiếng đánh gấy lời cô định nói, không định nghe câu trả lời của cô mà đứng dậy đi tới cửa sổ sát đất, không cảm xúc nói “Cô có thể trở về rồi, tôi hy vọng lần tới sẽ thấy được một bảng báo giá khiến tôi vừa lòng.”Tô Phương Dung nhìn anh một cái thật sâu rồi mới xoay người rời khỏi mặt đẹp trai của Quý Bình Long dần dần tràn ngập sự thù địch, xiết chặt nắm tay đấm mạnh vào cửa kính ở đối diện tạo ra một âm thanh chói tai. Nhìn vào đôi mắt cô, dường như có một nỗi buồn đang lan tỏa. Cư Hàn Lâm suy nghĩ một lúc rồi nói “Tôi không nghĩ sẽ như vậy đâu. Thành phố nào cũng cần nông dân làm nền tảng. Nếu không có họ, cả nước sẽ khó phát triển”.Có lý do để thuyết phục, Lạc Cẩn Thi thả lỏng tâm trí “Nơi này dùng để làm gì?” Cô nhìn qua trái rồi lại nhìn, hình như chỉ còn một số tòa nhà dân cư và một số tòa nhà chưa hoàn là xây dựng bất động sản, hoặc là trung tâm mua sắm và các khu đất thương mại khác Hàn Lâm đi về phía trước vài bước và sánh vai với cô “Tôi vẫn chưa nghĩ đến điều đó. Mấy ngày nay, các giám đốc phải bàn bạc. Ở đây có rất nhiều bất động sản, và nếu nó được mở ở ngoại ô, lợi ích trước mắt sẽ không lớn, về lâu dài sẽ rất khó để đánh giá.”“Tốt hơn là nên xây một trung tâm mua sắm.” Lạc Cẩn Thi nói không hề do dự. “Ở đây có rất nhiều cư dân. Nếu họ muốn mua một số nhu cầu thiết yếu hàng ngày, họ sẽ phải đi một quãng đường dài. Chi bằng đáp ứng nhu cầu của họ, lợi ích chắc chắn sẽ tăng lên rất nhiều.”Sau đó, cô quay đầu lại nhìn Cư Hàn Lâm và phát hiện ra rằng anh đang nhìn chằm chằm vào mình, chẳng lẽ là do cô ấy đã nói quá nhiều?“Tôi nói nhiều quá à?” Những lời vừa rồi có vẻ thích hợp để nói giữa những người bạn với nhau hơn, còn cô ấy chỉ là nhân viên của Hàn Lâm lắc đầu “Đừng nghĩ tôi là như một người già nua và cứng đầu. Chúng tôi bằng tuổi, cũng coi như là bạn.” Anh quay người bước lên xe, “Đi thôi, tôi sẽ đưa cô đến một nơi.”Lạc Cẩn Thi giữ chặt miệng và vội vàng đuổi theo, quả thực Cư Hàn Lâm không giống những người cứng đầu thành lập công ty, nhưng cô nên thấy may mắn hay nên lo lắng?Một luồng gió lạnh thổi đến, Lạc Cẩn Thi kéo chặt áo khoác, giậm chân, thời tiết càng ngày càng lạnh, nhưng mùa xuân hẳn là không còn xa xe rất ấm, không giống như thế giới bên ngoài.“Tuyết rơi sao?” Cư Hàn Lâm nhìn bầu trời ngoài cửa kính xe, như có thứ gì đó lơ lửng rơi xuống “Không ngờ lại tình cờ có tuyết rơi như vậy.” Miệng anh cười tươi, tựa hồ như rất thích thời tiết này.“Anh cũng thích mùa đông phải không?” Lạc Cẩn Thi hỏi, “ít ai thích mùa đông, trời rất lạnh và vất vả.” Ai cũng từng trải qua mùa đông lái xe, Cư Hàn Lâm vừa dửng dưng nói “Tôi nhớ cô cũng rất thích mùa đông.”Lạc Cẩn Thi sững sờ, cô nói cho anh biết khi nào? Cô thực sự không chiều hai người chạy vài nơi, sau đó anh lại cùng Cao Quang bàn bạc chuyện hợp tác với công ty Pháp, bất tri bất giác, đã đến buổi tối, Cư Hàn Lâm quả nhiên rất biết tính toán thời khi ra khỏi khách sạn, Lạc Cẩn Thi nhanh chóng hít một hơi không khí trong lành, các doanh nhân đang trò chuyện sôi nổi, cô cố gắng nhớ rằng cuối cùng mình đã có thể về khi tiễn Cao Quang và Tổng giám đốc Trần, Lạc Cẩn Thi khẽ ho một tiếng “Ừm, Tổng giám đốc Trần, bây giờ tôi có thể về nhà rồi chứ!” Cô vẫn nhớ những gì anh nói, hiện tại có lẽ không còn gì để cô làm nữa rồi, “Những thông tin mà anh cần tôi sắp xếp, tôi đều đã gửi qua cho anh rồi.”Cô cố tình trầm giọng xuống để anh cho cô đi chờ đợi cô chỉ có im lặng, Cư Hàn Lâm dường như không muốn để cô ấy đi, bước thẳng ra xe, Lạc Cẩn Thi nghĩ lại, có khi nào anh chàng này thấy cô làm không công, nên liền tận dụng triệt để sao?Có trách thì phải trách cô số không tốt, gặp phải ông sếp thế Cẩn Thi miễn cưỡng lên xe, nhìn từng làn sóng người đi bộ về nhà ngoài cửa sổ, cô chỉ cảm thấy buồn. “Đừng lo lắng, nơi cuối cùng rồi.” Cư Hàn Lâm đương nhiên nói lời giữ lời, nhưng ngoài cửa sổ vẫn còn tuyết rơi, nếu không đến nơi đó, anh sẽ hối hận vì thời tiết đẹp đẽ đến đây, có lẽ đã lâu anh không có thời gian đến theo đường đi, Lạc Cẩn Thi nhìn cây cối hay tòa nhà cao tầng ngoài cửa sổ thay đổi không ngừng, Giáng Sinh đã trôi qua, nhưng khắp nơi vẫn còn có ánh đèn màu sắc rực rỡ, thật sinh là mùa đông thứ sáu và là cái Tết thứ sáu kể từ khi cô trở về Thanh Hoa, nghĩ đến những năm tháng ở đây, cô chỉ cảm thấy ấm lòng, cô có thể sống đến hiện tại, có thể coi như là sự ưu ái của ông trời. Đam Mỹ Hay“Bố mẹ cô yên tâm để cô về Thanh Hoa một mình? Nếu có con gái, tôi chắc chắn sẽ không yên tâm.” Cư Hàn Lâm vừa lái xe vừa nói, anh muốn trò chuyện với cô, giống như một người Cẩn Thi đột nhiên ngẩng đầu nhìn anh, sau đó mỉm cười, có vẻ như anh đã tự mình điều tra kỹ càng, nhưng trước khi cô về nước, Cao Quang đã giấu kín thân phận của cô. Bố mẹ cô sống ở nước ngoài, cô trở về Thanh Hoa một mình làm việc chăm chỉ, giản cô không lên tiếng, Cư Hàn Lâm trầm mặc một lát mới nói “Nếu như cô không muốn nhắc tới bố mẹ của mình thì cũng không thành vấn đề, dù sao thì tôi cũng có thể không hỏi, dù sao thì chuyện này cũng không liên quan gì đến việc cô có thể ở lại Hoa Phú hay không.”Sau một khúc cua, chiếc xe hơi trôi đi.“Thực ra, tôi là một đứa trẻ mồ côi.”Mặc dù cô ấy chưa bao giờ đề cập đến vấn đề trẻ mồ côi với người khác, nhưng vấn đề này không lớn, chỉ cần nhà trường và cảnh sát không hỏi về chuyện đó thì sẽ không có gì rắc trong kính chiếu hậu, Lạc Cẩn Thi nhìn thấy vẻ hoảng sợ lóe lên trong mắt Cư Hàn Lâm, nhưng bình thường anh là người không có cảm xúc và tức giận nên anh nhanh chóng lấy lại bình ấy không hỏi Cẩn Thi không biết mình nói đúng hay sai, nhưng trong lòng cô có cảm giác mình đã coi anh là một người vừa dừng lại, Lạc Cẩn Thi chỉ cảm thấy ánh sáng ngoài cửa sổ đầy màu sắc, chói mắt, náo nhiệt.“Xuống xe, tới rồi.” Cư Hàn Lâm dịu dàng nói, nhìn lại đôi mắt của cô, một lần nữa tràn đầy ngàn lời mở cửa xe, gió heo may lùa vào thổi qua quần áo, Lạc Cẩn Thi vẫn đang mặc đồ công sở nên không chống chọi được với cái lạnh, cô phải giậm chân để giữ nhiên Lạc Cẩn Thi quay đầu lại và phát hiện Cư Hàn Lâm đang cởi quần áo mặc vào cho cô, cô vội vàng cởi ra “Tổng giám đốc Cư, không được đâu, tôi không sao. Dù sao tôi cũng sắp về rồi. Hơn nữa, nếu anh bị ốm, sẽ càng bất lợi cho công ty hơn!”Như thể đó là một trò đùa, Cư Hàn Lâm nở nụ cười đối mặt “Mọi người đều bình đẳng, nam nữ bình đẳng.” Anh chỉ nói một câu rồi chỉ về hướng nào đó, “Nhìn qua đó đi.”Lạc Cẩn Thi có chút ngượng ngùng khoác áo nhìn về hướng anh chỉ, nhất thời hai mắt sáng Mạn Ngọc nói đúng. Tháp truyền hình vào ban đêm là đẹp nhất, từ trên xuống dưới rực rỡ ánh đèn đủ màu, trên đỉnh có một vòng tròn rất lớn, có vẻ là cột sáng nhất, trên đó có đính kim miệng cô dường như không nghe theo lời cô “A, đẹp quá!” Cô nghe nhiều các bạn học nói tháp truyền hình vào ban đêm là đẹp nhất, nhưng lại hơi xa thành phố, cô bận học hoặc làm việc cả ngày không có thời gian nay tình cờ đến gần đây, Cư Hàn Lâm cũng nghĩ thế nên đã lái xe tới thấy nụ cười hạnh phúc trong mắt cô, trong lòng anh cũng cảm thấy ấm áp “Chúng ta lên đó xem nhé! Ở đây có một nhà hàng xoay. Nghe nói đồ tráng miệng và đồ ăn rất ngon.” Vừa mới ăn tối xong, Lạc Cẩn Thi cũng không đói, hơn nữa bây giờ cũng đã muộn, còn lên đó nữa sẽ rất tốn thời gian, có lẽ hôm nay Cư Hàn Lâm vẫn còn rất nhiều việc cũng là lần đầu tiên cô nhận ra rằng tuy sếp kiếm được rất nhiều tiền nhưng thực sự rất hao tâm tổn sức.“Được đến đây là tôi đã cảm thấy rất mãn nguyện rồi.” Được đến đây cũng là không uổng một đời Cẩn Thi quay đầu nhìn anh, khóe miệng và lông mày tràn đầy ý cười “Cảm ơn anh đã đưa tôi tới đây, nhưng hôm nay tôi nghĩ anh còn nhiều việc hơn tôi, chúng ta nên về thôi.”Cư Hàn Lâm vừa định nói, điện thoại bỗng réo “Xin lỗi, tôi sẽ trả lời điện thoại.”Anh quay người, bước sang một Cẩn Thi tiếp tục nhìn biển đèn này, cô đã quen nhìn phong cảnh nước ngoài, nhìn thấy núi, sông, hồ, biển, nhưng hiếm thấy phong cảnh nhân tạo nào đẹp đẽ như đã bị bán cho Cao Quang để trả nợ từ khi còn là một đứa trẻ, cô đi theo Cao Mạn Ngọc như một “người giúp việc nhỏ”, cũng may nhờ có Cao Mạn Ngọc, cô cũng đi qua không ít cơ bản, cô đã xem qua hầu hết các phong cảnh ở nước ngoài, ngoại trừ Quốc Hoa, vì thế khó khăn lắm cô mới thuyết phục được Cao Quang tạo cho cô một thân phận để về từ lần đầu đặt chân lên đất Quốc Hoa, cô mới hiểu được ý nghĩa làm người, có lẽ nói ra điều này hơi nghiêm túc và đạo đức giả nhưng cô thực sự đã trải qua những ký ức ấm áp mà không nơi nào có biết rằng cô phải tìm được bố mẹ của mình ở đây thì mới không phí công quay về thông tin về họ thực sự rất khan hiếm …“Chúng ta có thể đi dạo quanh đây, có một số cửa hàng đã có từ lâu.” Cư Hàn Lâm quay lại sau cuộc điện thoại, nhìn thấy cô nhìn đến mê hoặc, trong lòng anh trở nên ấm áp. “Tôi nhớ cô thích ăn bánh ngọt, có một cửa hàng bánh ngọt ở gần đây rất ngon.”Thực ra cô cũng không thấy có gì ngạc nhiên khi anh biết cô thích ăn gì, nhưng cô vẫn không nhịn được nhắc nhở “Tổng giám đốc Cư, tôi biết là anh đã điều tra tôi, nhưng không cần thiết phải thẳng thắn như vậy đâu.”Thích ăn gì, thích xem gì, chiều cao, cân nặng, chuyên môn… Mặc dù việc bị lộ thông tin khiến cô rất tức giận, nhưng cũng may là cô sống thẳng thắn và cởi mở, không có chuyện gì mà người khác không thể biết Hàn Lâm biết mình đã lỡ lời, liền cười ngượng ngùng “Lạc Cẩn Thi… Tôi nên nói xin lỗi với cô về vấn đề này, nhưng… việc tìm hiểu về mỗi nhân viên là tiêu chí cần thiết để cô vào công ty, vì vậy tôi hy vọng cô có thể hiểu.”Lạc Cẩn Thi quay người bước sang bên đường “Đương nhiên là hiểu rồi, nhưng Tổng giám đốc Cư cũng mau về nhà đi, tôi bắt taxi.” Cô cởi áo khoác đặt vào xe của Cư Hàn Lâm, rồi vẫy tay với chiếc xe bên người đột nhiên lạnh ngắt, cô vòng tay ôm lấy mình, không khỏi giậm chân lần nữa, Cư Hàn Lâm dường như không phải là người xấu, qua vài lần tiếp xúc, cô đã đưa ra kết luận như qua khoảng cách không xa, Cư Hàn Lâm thở ra một hơi yếu ớt, nhìn chằm chằm bóng lưng của Lạc Cẩn Thi, một cô gái nhỏ bé nhưng thật sự có trái tim kiên đã nhìn thấy nhiều người, một số người trong số họ thậm chí có thể nhìn thấu trong nháy mắt, nhưng anh không thể hiểu được Lạc Cẩn lẽ người không hiểu được lại chính là người đơn giản nhất.“Oa, có pháo hoa và pháo hoa!” Phía sau vang lên tiếng động lớn, Cư Hàn Lâm quay đầu lại nhìn, một chùm pháo hoa lớn trên bầu trời đang nở rộ, tiếng vo ve rất vui tai, chiếu sáng cả bầu trời đêm. Bạn đang đọc truyện Tổng Tài Sủng Vợ Điên Cuồng full đã hoàn thành của tác giả Chi Nho. Tô Phương Dung không ngờ mẹ chồng cô lại có thể đưa ra yêu cầu như vậy. Sau khi nhìn thấy cảnh tượng bên trong, cả người Tô Phương Dung sững sờ. Trong phòng chỉ thấy Tần Lệ Phong đang đứng ở đó, anh quay lưng về phía cô, khăn tắm quấn quanh eo, rõ ràng là vừa mới tắm xong, trên tóc còn dính nước tí tách nhỏ giọt xuống. Tô Phương Dung sững sờ, cô quên mất mình phải phản ứng như thế nào thế nhưng đôi mắt lại vô thức mở to, gắt gao nhìn chằm chằm vào anh. Ngoài ra, bạn cũng đừng bỏ lỡ những truyện cùng thể loại như Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ Con hay Cô Vợ Thần Bí Muốn Chạy Đâu. Tô Phương Dung muốn thoát khỏi tay anh ta, ngoại trừ sự đụng phải của Tần Lệ Phong thì mấy người đàn ông ở bên ngoài đối với cô mà nói thì vô cùng phiền chán. “Anh Cư, xin anh buông tay ra.” Cư Hàn Quân ghé sát vào “Tô Phương Dung, giữa chúng ta không nên xa lạ như vậy!” Tô Phương Dung vô cùng tức giận, vừa định đẩy anh ta ra thì đã có người xông tới, trực tiếp kéo tay cô ra. “Em lên xe trước đi.” Tần Lệ Phong đứng trước mặt Tô Phương Dung, giọng nói anh không lớn nhưng mà vô cùng có khí thế. Nhìn thấy anh đi tới thì Tô Phương Dung thở phào nhẹ nhõm nói “Được.” Sau đó thì anh không thèm nhìn Cư Hàn Quân mà vội vàng quay trở lại xe. “Mẹ!” Gia Bảo lo lắng hỏi “Mẹ, mẹ có sao không?” Tô Phương Dung cười vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của con trai “Mẹ không sao.” Bên cạnh, Cư Hàn Lâm cúi đầu “Dì Phương Dung, cháu xin lỗi.” Tô Phương Dung vội vàng lắc đầu “Hàn Lâm, chuyện này không liên quan đến cháu nên cũng không cần con phải nói xin lỗi.” Trần Chính Cường cầm vô lăng hơi bực bội nói “Thằng cha này thật không đáng là đàn ông!” Ở phía đối diện của chiếc xe thì Tần Lệ Phong và Cư Hàn Quân đang đối mặt với nhau, Cư Hàn Quân chế nhạo “Tần Lệ Phong, anh thực sự cho rằng mình toàn năng, mọi việc đều nằm trong tầm kiểm soát của anh sao?” “Anh không tin sao? Vậy thì anh có thể tới thử xem rốt cuộc làm cho tôi tức giận thì có kết cục gì?” Tần Lệ Phong không nhanh không chậm nói, nhưng mà lại tràn đầy khí thế sự im lặng trước cơn bão. “Ha ha… nếu anh đã nói như vậy thì sau này chúng ta còn gặp lại.” Vừa định quay người đi thì Cư Hàn Quân như nhớ ra điều gì đó và quay đầu lại “Hiếm khi anh thích con trai của tôi như vậy, cho nên tôi sẽ để thằng bé ở cùng với anh.” Quay đầu lại, anh ta lạnh lùng nói “Dù sao thì tôi cũng cảm thấy khó chịu khi tôi nhìn thấy thằng bé.” Tần Lệ Phong siết chặt nắm đấm, nhưng mà vẫn khống chế được không giơ lên. Làm bố mẹ mà có thể nói những điều như vậy thì theo quan điểm của Tần Lệ Phong, chuyện này đơn giản là không thể tha thứ! Tuy nhiên anh sẽ không lại đối đầu trực diện với anh ta nữa, nếu cứ dây dưa với người như vậy thì sẽ hạ thấp thân phận của anh! Lúc này thì Tần Lệ Phong sẽ không nóng nảy nhất thời, anh có thủ đoạn khác để đối phó anh ta. Trở lại xe thương vụ thì Tần Lệ Phong nói “Hai đứa nhỏ có thể ở nhà chúng ta ở lâu hơn một chút.” Hai mắt Cư Hàn Lâm sáng lên, cậu bé nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Nhan Ninh, nói “Nhan Ninh, em có thích ở cùng với dì Phương Dung không?” Nhan Ninh cất giọng lanh lảnh “em rất thích.” Tô Phương Dung cười “Cuối cùng cũng không có uổng công vô ích.” “Wow! Tuyệt vời!” Người hạnh phúc nhất là Gia Bảo, cậu bé liên tục nói với Cư Hàn Lâm “Chúng ta ngủ chung một giường có được không? Tôi rất muốn ngủ với cậu đó!” Cư Hàn Lâm có chút ghét bỏ “Tôi không muốn ngủ cùng con trai!” Gia Bảo vô cùng khát khao kiến thức, chớp chớp mắt tò mò hỏi “Vậy thì cậu muốn ngủ với con gái à?” Cư Hàn Lâm “…” Tô Phương Dung buồn cười quay đầu nhìn Tần Lệ Phong “Có cách nào để những đứa trẻ này sống chung với nhau không?” Anh hiểu ý của cô, Tần Lệ Phong chậm rãi nói “Trước anh có chút bận tâm, mặc kệ làm thế nào thì vẫn còn nể mặt ông Cư. Bây giờ thì đã đến lúc đánh anh ta trở lại nguyên hình.” Tô Phương Dung nhìn chằm chằm anh, mơ hồ cảm giác được một luồng sát ý. Sau khi Trần Chính Cường đưa gia đình trở về căn hộ cũ thì Tần Lệ Phong ra khỏi xe sau đó phân phó anh ta làm cái gì đó. Tô Phương Dung nắm lấy tay nhỏ của Nhan Ninh đưa ba đứa nhỏ lên lầu trước. Khi được quay lại đây lần nữa thì Cư Hàn Lâm và Nhan Ninh trông rất hạnh phúc, ở đây còn có bộ đồ ngủ của họ, là đồ do Tô Phương Dung chuẩn bị khi họ còn sống ở đây. Sau khi giúp Nhan Ninh thay quần áo thì cô hỏi Cư Hàn Lâm, cậu bé có chút ngượng ngùng “Cháu có thể tự thay… dì Phương Dung, dì có thể ra ngoài một lát được không?” Tô Phương Dung lập tức phản ứng lại “Ồ! Được chứ! Dì đi ra ngoài chờ.” Ra đến cửa thì cô chợt cười, như thể bọn trẻ đã lớn qua một đêm. Lại là một đêm náo nhiệt, hai người lớn và ba đứa trẻ cùng nhau ngồi trên ghế sô pha xem phim hoạt hình với Nhan Ninh. Tần Lệ Phong liếc nhìn Tô Phương Dung nói “Ngày mai em hãy đến biệt thự của ông Cư đi, anh đã sắp xếp người ở đó đợi em.” “Hả?” Tô Phương Dung tò mò hỏi “Đến đó làm gì?” Hiện tại thì hầu hết công việc của cô đều được thực hiện ở nhà, sau đó sẽ giao cho Molly, những việc còn lại cũng là do cô ấy thu xếp. Tần Lệ Phong nhắm lại đôi mắt đen láy “Cũng đã đến lúc hay ông Cư thanh lý môn hộ rồi!” Tô Phương Dung lại đánh hơi được một luồng sát khí khác. Cô biết rằng lần này Cư Hàn Quân đã hoàn toàn chọc đến anh. Vì Gia Bảo tạm thời không thể đi học mẫu giáo nên Cư Hàn Lâm và Nhan Ninh cũng ở nhà để chơi cùng cậu bé. Phó Ngữ Anh và Tô Bác Kiến đã đến đây từ sáng sớm và nhân tiện mang theo bữa sáng. Nhìn thấy đứa trẻ ăn uống ngon lành như vậy, Phó Ngữ Anh nói “Nếu chúng có thể sống cùng nhau thì thật tuyệt.” Tô Bác Kiến ôm lấy Hân Nghiên cười nói “Chuyện tốt đều thuộc về gia đình của chúng ta sao? Để người ta bỏ con của mình lại như vậy thì hẳn là bố mẹ bọn họ cũng đã vô cùng sốt ruột rồi!” Ai ngờ Cư Hàn Lâm đang ăn lại ngẩng đầu lên nói với giọng cực kỳ bình tĩnh và trầm ổn “Bố cháu sẽ không quan tâm.” Hai người lớn sửng sốt, nhìn như vậy thì họ lại có chút không nỡ. Phó Ngữ Anh đi tới, ôm nhẹ bờ vai nhỏ của cậu bé “Bé con, mọi chuyện sẽ ổn thôi.” Tô Bác Kiến cũng nhíu mày, lẩm bẩm “Không biết người lớn nhà thằng bé nghĩ gì, có một đứa trẻ ngoan ngoãn và hiểu chuyện như vậy, tại sao anh ta lại không biết chăm sóc nó chứ.” Phó Ngữ Anh ngay lập tức lắc đầu với ông ấy, ra hiệu cho ông ấy đừng nói điều này trước mặt đứa trẻ. . truyện đam mỹTô Bác Kiến im lặng. Buổi sáng, Tần Lệ Phong đưa Tô Phương Dung đến biệt thự của ông Cư, nơi đây hoàn toàn được dùng làm đại bản doanh, môi trường làm việc rất thoải mái, mọi người đều rất thích. Molly rất vui khi nhìn thấy Tô Phương Dung “Chị Phương Dung, em nhớ chị muốn chết.” Tô Phương Dung cười “Nghe nói gần đây em bận gặp người công chức đó. Mà này, anh ta tên gì? Hình như tên là… Trương Hoàng Nhiên?” Molly liền trợn tròn mắt “Đừng nhắc tới anh ta, phiền chết em rồi!” Tô Phương Dung để túi xách xuống “Làm sao vậy?” Lúc này, một cô gái có khuôn mặt tròn trịa đi tới, cười nói “Người đó dính chị Molly vô cùng, tối nào cũng đợi sẵn ở bên ngoài để đưa chị ấy về nhà, mỗi ngày lại đổi những bông hoa khác nhau. Bọn em thật sự đã ghen tỵ muốn chết!” “Mộc Miên, nếu em thích thì chị sẽ đưa cho em.” Mộc Miên xua tay nói thẳng “Quên đi, em vẫn muốn làm một cẩu độc thân của em thôi.” Tô Phương Dung nhìn Molly cười cười, thốt lên tiếng “a” đầy ẩn ý. Molly bất lực nói “Em đã bảo anh ta đừng tới, nhưng mà anh ta cứ muốn tới! Dù sao em cùng người đó cũng không có cơ hội.” Tô Phương Dung “Tại sao? Chị thấy anh ta cũng khá tốt.” “Không có tiếng nói chung, anh ta luôn nói về những chuyện trong công việc của mình, mà em thì lại không hiểu lĩnh vực anh ta đang làm.” “Vậy thì em có tiếng nói chung với ai? Để chị đoán xem… Phú Quý?” Khuôn mặt Molly nhất thời đỏ lên “Chị Phương Dung, chị đang nói lung tung cái gì vậy!” “Ha ha, chị nói gì chứ? Chị nói rằng hai người có tiếng nói chung thôi mà, em căng thẳng làm gì?” “Em… em làm gì có căng thẳng chứ?” Tô Phương Dung nhướng mày cúi người lại gần cô ấy “Thật ra thì chị nghĩ chị Quý của chúng ta rất tốt, cũng có thể cân nhắc đó.” Molly lập tức quay người lại “Em không hiểu chị đang nói cái gì… tổng giám đốc Tô, hiện tại có thể mở cuộc họp không?” Tô Phương Dung cười ở phía sau cô ấy, Mộc Miên đi tới, nói nhỏ “Chị Molly luôn nhìn chằm chằm vào điện thoại di động của mình nhếch mép cười. Em nhìn thấy là biết nhất định phải có chuyện!” Tô Phương Dung khoanh tay, lời nói sâu xa “Molly cũng không còn trẻ nữa, đã đến lúc nói chuyện kết hôn.” Trên thực tế thì trong lòng Molly vẫn luôn có người. Chỉ là không biết bây giờ cô ấy đã buông tay chưa… Phòng khách được trưng dụng làm phòng họp, Tô Phương Dung gọi mười mấy người đến tổ chức một cuộc họp nhỏ. Mộc Miên bước vào “Chị Phương Dung, có người muốn gặp chị.” Tô Phương Dung cũng không ngẩng đầu lên “Ai vậy?” “Người đó nói là do tổng giám đốc Tần giới thiệu.” Tô Phương Dung nhớ tới những gì Tần Lệ Phong đã đề cập tối hôm qua, cô nói “Cho người đó vào trước đi” Sau đó cô lại dặn dò “Cuộc họp hoãn lại 10 phút.” “Dạ!” Tô Phương Dung trở lại văn phòng, ngay sau đó đã có người gõ cửa. “Vào đi.” Cửa vừa bị đẩy ra thì Tô Phương Dung sững sờ khi thấy người bước vào “Cậu là… em trai của Vân Mộc Đóa? Vân Phi Phàm?” Người con trai to lớn bước vào có chút ngại ngùng “Chị Phương Dung, không ngờ chị còn nhớ đến em.” “Sao chị lại không nhớ được! Cậu đã lớn như vậy rồi sao? Trước đây cậu mới lớn chừng này, ngày nào cũng theo mông chị gái.” Tô Phương Dung kinh ngạc đưa tay lên diễn tả. Cô thật sự không ngờ người đến tìm mình hóa ra là em trai của bạn học cũ! Vân Phi Phàm thì thào “Em đã lớn rồi.” “Đúng, đúng vậy, cậu đã trưởng thành rồi, hơn nữa còn trở nên đẹp trai.” Tô Phương Dung lập tức tươi cười mời anh ta vào “Vậy tổng giám đốc Tần sắp xếp cho cậu đến gặp chị sao?” Vân Phi Phàm gật đầu ngay lập tức, vẻ mặt sùng bái nói “Em rất cảm ơn tổng giám đốc Tần đã cho em cơ hội làm việc này.” Tô Phương Dung rót một ly nước, đặt ở trước mặt anh ta “Nhưng mà, làm sao cậu lại biết anh ấy?” Cô chỉ nhớ rằng cô đã từng đề cập đến việc trước đây thì Vân Mộc Đóa đã giúp mình như thế nào mà thôi… Nói đến đây thì Vân Phi Phàm đặc biệt cao hứng “Chị Phương Dung, chị có biết không? Chị của em cuối cùng cũng ly hôn với tên khốn đó rồi!” “Ly hôn?” Tô Phương Dung rất kinh ngạc “Không phải trước đây Mộc Đóa rất cố chấp sao, cho dù chị có thuyết phục cậu ấy như thế nào thì cũng vô dụng.” “Tên khốn đó bí mật chuyển tài sản đi và bị chị em phát hiện, chị em tức quá nên đã đi tố cáo anh ta! Dù bọn em có thuyết phục thế nào thì có chết chị ấy cũng không chịu quay đầu lại, chị ấy nói rằng ghê gớm quá thì ôm đứa bé nhảy lầu. Lúc đó bọn em rất sợ hãi cũng không dám nói nhiều. Đúng lúc này thì người của tổng giám đốc Tần đã liên lạc với chị ấy, kết quả là ngày hôm sau chị ấy đã ra đi tay trắng. Tên khốn đó vui mừng không thôi, sau khi làm xong thủ tục ly hôn với chị em thì lập tức kết hôn với hồ ly tinh kia! Nhưng mà trước khi đi tuần trăng mật thì việc anh ta tham ô công quỹ trong công ty đã bị phát hiện!” Hai mắt của Vân Phi Phàm phát sáng, hai má ửng hồng vì hưng phấn “Chị không biết hiện tại thì tên khốn kiếp kia thảm như thế nào đâu! Tất cả tài sản trong nhà đều đóng băng, hồ ly tinh kia cũng đã rời khỏi anh ta, nếu không trả nổi tiền thì anh ta có thể sẽ đi tù! Ha ha… Bây giờ ngày nào anh ta cũng gọi điện năn nỉ chị em về, chị em cũng phiền muốn chết!” Tô Phương Dung nghe vậy cũng đủ giải hận” “Đây là phong thủy luân chuyển! Đến lúc bị ăn quả báo rồi!” “Đúng là như vậy!” Vân Phi Phàm nhìn Tô Phương Dung, chân thành nói “Thật ra thì trong lòng em hiểu, chị em có thể thoát khỏi biển khổ đều là do phía sau có tổng giám đốc Tần ra tay giúp đỡ. Mà tổng giám đốc Tần giúp đỡ chị ấy là vì chị Phương Dung.” Tô Phương Dung có chút xấu hổ, cô lắc đầu “Cậu đừng nói như vậy, chị thật sự không làm gì cả.” “Không, không, không! Nếu không phải có chị thì tổng giám đốc Tần sẽ không xen vào chuyện này!” Tô Phương Dung ngây ngốc một hồi, nghĩ đến Tần Lệ Phong thì trong lòng đột nhiên ấm áp. Trên đời luôn có một người như vậy, có thể ghi nhớ từng lời từng lời cô nói trong lòng.

cô vợ nhỏ điên cuồng lôi kéo